Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

Bố tôi, người quét lá


Bố tôi, người quét lá

Giá như ngày ấy tôi không ham ăn, không trẻ con thì bố đã không mất đi đôi chân.

Khi còn nhỏ, mỗi buổi chiều tôi lại háo hức đứng ở ngõ ngóng bố về. Bóng ông đổ dài theo chiếc xe đạp thồ cũ rích, nhọc nhằn đạp từng vòng. Phía sau xe, những bao tải lá lớn chất đầy sau lưng xe.

- A, bố về, bố về!

- Bố ơi, bố có mua kem cho con không? Kem Hà Nội ý, những que kem có vỏ bọc ở ngoài đó bố?

Vừa nói, tôi vừa hồi hộp chạy theo. Về tới sân, xuống xe, bố dựng chân chống, nhấc bổng tôi lên, mắt nhìn tôi trìu mến:

- Hôm nay bố đi làm về muộn quá nên không kịp mua. Để mai bố mua cho con trai yêu của bố nhé! Bố hứa mai sẽ mua đền con hai cây kem lớn. Chịu không?

Nghe tới đó, tôi giận dỗi đẩy tay bố ra khỏi người, chạy vào giường úp mặt khóc nức nở:

- Bố không giữ lời hứa. Con ứ chịu đâu! Con muốn ăn kem Hà Nội cơ. Con bắt đền bố, huhu!

Vừa lúc ấy, mẹ đi làm đồng về. Thấy tôi khóc, mẹ hỏi bố:

- Sao con khóc thế mình?

- Con nó đòi kem mình ạ. Kem mua ở ngoài Hà Nội. Tôi thương con quá, nhưng ngặt nỗi thất hứa với nó mấy lần rồi. Tội thằng nhỏ quá!



Thoáng nghe, mẹ đã hiểu tất cả. Đặt vội gánh khoai nặng xuống, mẹ xắn tay áo phụ bố dỡ những bao lá tãi ra sân hong cho khô. Giọng mẹ âu yếm:

- Mình có mệt lắm không? Hôm nay nắng thế này, tôi thương mình lắm. Nhìn áo kìa, ướt như gặp mưa ấy. Mặt mũi lã chã mồ hôi rơi thế này, tôi lo mình ốm mất. Con nó còn nhỏ, kệ nó mình ạ. Thương thì thương, nhưng hoàn cảnh gạo chẳng có mà ăn thì lấy đâu mà chiều con được. Rồi lớn lên con nó sẽ hiểu thôi. Mình ra rửa chân tay rồi vào nghỉ ngơi cho lại sức.

Rồi mẹ lại bên giường tôi vỗ về:

- Con ngoan nín đi. Con trai ai lại khóc thế này, xấu lắm. Mẹ mắng bố rồi, mai ngày nào mẹ cũng cho cu Tít tiền mua kem đá nhé. Kem ấy cũng ngon lắm!

Thường ngày, tôi vẫn thích ăn kem đá. Cứ hai ngày mẹ lại cho tôi 100 đồng để mua. Giờ mẹ nói ngày nào cũng cho. Nghe chừng cũng xuôi, tôi nín bặt, ngồi dậy xà vào lòng mẹ nũng nịu:

- Con ứ yêu bố đâu, chỉ yêu mẹ thôi!

Mẹ mỉm cười, củng nhẹ vào trán tôi một cái:

- Phải yêu cả bố nữa chứ? Lớn lên cu Tít sẽ hiểu lòng bố thương con nhiều như thế nào.

Chiều hôm sau, tôi lại ra ngõ ngóng bố. Mặt trời đã khuất sau rặng tre, bóng tối dần đổ xuống, nhưng đợi mãi bố vẫn chưa về. Cả mẹ cũng vậy. Lát sau, nội sang. Thấy tôi, nội rưng rưng nước mắt. Nội ôm chặt tôi và khóc.
Tối đó, và cả nửa tháng ròng, nội ở lại chăm nom tôi vì bố mẹ tôi không về.

Một sáng, nội dắt tôi ra tận đê đón bố mẹ. Từ xa, tôi đã trông thấy bóng bố. Nhưng sao lạ quá, bố không đi trên chiếc xe cà tàng quen thuộc mà ngồi trên chiếc xe lăn, có mẹ đứng đằng sau đẩy. Mẹ gầy rộc đi. Còn bố vẫn khuôn mặt phúc hậu ấy, luôn mỉm cười dù mệt mỏi, nhưng đôi chân thì đâu rồi?

Nội thấy bố như vậy thì khóc nấc lên. Tôi còn nhỏ nên không hiểu vì sao. Chỉ biết, tối đó có bao nhiêu người tới chơi, và đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được ăn thoả thích kem Hà Nội do bố mang về.

Sau này, khi tôi lớn lên, mẹ đã kể tôi nghe chuyện xảy ra ngày ấy. Tôi đã khóc rất nhiều…




Bố tôi, người quét lá!


Ngày ấy nhà tôi nghèo lắm. Bố mẹ làm quần quật suốt năm, suốt tháng cũng không đủ tiền đong gạo. Những lúc không kiếm được việc, bố lại lặn lội đạp hơn 20 cây số ra tận Hà Nội, tới những công viên quét lá về đun bếp.

Rơm rạ có nhiều nhưng phải bán cho người ta nuôi bò. Mua củi thì đâu có tiền. Vì thế, dù vất vả, bố vẫn đều đặn quét mỗi ngày 6 bao lá lớn chở về.

Và thế là, bao nhiêu vỏ sữa chua, vỏ kem trẻ em thành phố ăn khi đi chơi công viên bố quét lẫn lá mang về. Mỗi lúc bố rải lá ra sân hong khô, tôi lại nhặt những vỏ ấy lên. Đó là những chiếc vỏ mang hình những que kem lớn phủ đầy sôcôla, màu sắc xanh đỏ. Kem đậu xanh, kem dâu tây, kem khoai môn.

Nghe bố kể, kem đó ở Hà Nội, và chỉ trẻ con nhà giàu mới có tiền mua. Ôi, chắc phải ngon lắm! Chẳng bù cho kem ở quê mình, toàn đá là đá, không ăn nhanh thì chảy hết… Giá mà một lần được ăn chúng nhỉ? Rồi tôi đòi bố phải mua cho bằng được.

Chiều định mệnh ấy, như mọi ngày, bố quét được 6 bao lá đầy. Ông không về sớm, mà gắng quét thêm 2 bao nữa. Rồi ông bán tất cả cho một bác đạp xích lô được 5000 đồng.

Ông để dành 2000 đồng về đưa mẹ đong gạo. Còn 3000, ông đạp vội tới Tràng Tiền mua 2 cây kem. Rời khỏi cửa hàng, trời đã tối nhem, ông quên hết mệt mỏi, đạp thật nhanh về nhà, vui sướng khi nghĩ đến tiếng reo hò mừng rỡ của con trai. Lúc qua đường, do mải nghĩ, ông đã bị một chiếc xe máy đang phóng tốc độ cao tông vào. Chiếc xe đạp cong số 8, còn ông đã vĩnh viễn mất đi đôi chân.

Hôm bố ra viện, nghe kể lại câu chuyện bố bán lá để mua kem cho tôi, một bác sĩ tốt bụng đã mua một túi kem lớn biếu bố làm quà tặng con trai. Mẹ bảo, khi đón nhận túi kem ấy, lần đầu tiên thấy bố khóc nhiều như thế…

Lớn lên, đi học rồi đi xa, nhưng mỗi ngày, tôi càng cảm thấy tình thương bố mẹ giành cho tôi nhiều hơn bao giờ hết. Giá như ngày ấy tôi không ham ăn…giá như ngày ấy …thì bố đã không mất đi đôi chân. Và tôi biết cuộc sống không có từ giá như.

Bao năm qua, bố chịu nhiều đau đớn về thể xác, nhưng bố luôn vui vì con trai mình biết đặt chữ hiếu lên đầu và luôn biết tiến về phía trước!

Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
Thiết kế website bởi Wlike.vn

Bí quyết tô điểm cho cuộc sống tươi vui


Bí quyết tô điểm cho cuộc sống tươi vui

Một ngày trôi qua, sự buồn chán làm cuộc sống trở nên vô vị. Bạn rơi vào trạng thái ủ rũ, không còn hứng thú đối với tất cả mọi việc. Hãy tìm cách tô màu cho cuộc sống.





Hát theo những điệu nhạc sôi động

Tận hưởng trọn vẹn giây phút "ngâm mình" trong âm nhạc, nỗi buồn sẽ thay bằng niềm vui, sự thất vọng sẽ thay bằng lòng tin.

Âm nhạc làm bạn vơi đi nỗi buồn. Cuộc sống thiếu âm nhạc sẽ bớt thú vị hẳn. Hãy mở hết volume những bài hát bạn thích nhất để tăng thêm cảm giác phấn chấn.

Nên dùng headphone hoặc đóng kín cửa để không ảnh hưởng đến mọi người xung quanh.

Tận hưởng trọn vẹn giây phút "ngâm mình" trong âm nhạc, nỗi buồn sẽ thay bằng niềm vui, sự thất vọng sẽ thay bằng lòng tin. Đó chính là giá trị của âm nhạc.

Tự thưởng cho mình những điều hay

Bạn hãy quan tâm đến mình hơn. Cuộc sống có thay đổi mới chính là cuộc sống đẹp. Tự thưởng cho bản thân là một trong những cách làm mới chính mình.

Mỗi khi bạn hoàn thành tốt việc gì, dù lớn hay nhỏ, hãy thưởng cho mình bằng cách mua một chiếc áo mới, đôi giày xinh hay ly kem mát lạnh. Đó sẽ là động lực thúc đẩy để bạn hoàn thành tốt những việc tiếp theo.

Rèn luyện cơ thể để khỏe hơn

Hãy kích thích cho máu lưu thông đều trong cơ thể. Bạn đã bao giờ nghĩ đến việc tập yoga chưa?

Bạn có thể tập động tác trồng cây chuối tại nhà: Đứng sát vào tường, đưa chân lên trên, đầu đặt phía dưới. Đây là cách đơn giản giúp máu lưu thông tốt. Tuy nhiên, chỉ cần tập 2 phút là đủ. Nếu để quá lâu, máu trong cơ thể sẽ dồn nhiều xuống đầu không tốt.

Ngồi thiền với tư thế hoa sen là một gợi ý khác. Đây là tư thế làm cho tâm tịnh lại, ưu phiền tan biến.

Tăng cường vận động đôi chân

Ngay khi làm việc, bạn vẫn có thể vận động bằng cách đứng lên, ngồi xuống tại chỗ. Nên dùng thang bộ mỗi khi lên xuống lầu thay vì lạm dụng thang máy.

Đi dạo ngoài trời là cách giúp cơ thể tiếp xúc với nắng, gió. Vận động làm tăng endorphin trong não, khiến bạn cảm thấy thoải mái.

Ánh sáng tự nhiên sẽ giúp bạn tăng lượng melatonin, một hormone ảnh hưởng đến sự buồn chán. Đừng quên ngủ đủ giấc cũng giúp bạn nhanh chóng thoát khỏi tình trạng này.

Quan tâm đến mọi người xung quanh

Đừng sống khép mình, hãy mở trái tim để đón lấy tình cảm của mọi người. Nếu trước kia bạn chẳng quan tâm đến người hàng xóm hay đồng nghiệp, bây giờ vẫn chưa muộn.

Sao bạn không chào họ bằng cách nở một nụ cười thân thiện hay một câu hỏi thăm sức khỏe? Tình bạn, tình láng giềng sẽ phát triển tốt nếu bạn biết cách chia sẻ.

Bắt đầu một kế hoạch mới

Một trong những lý do làm cho cuộc sống buồn tẻ là bạn không có mục đích sống. Trong khi cuộc sống luôn chuyển động, những kế hoạch cho cuộc đời của bạn lại giậm chân tại chỗ. Đáng chán thật!

Sao bạn không thử nghĩ đến một thay đổi nhỉ? Hãy thử làm thêm một công việc mới như mở cửa hàng nho nhỏ hay đăng ký một lớp học nâng cao nghiệp vụ... Nhớ định hướng kế hoạch trước khi thực hiện.

Tạm dừng những gì mình đang thực hiện

Đầu óc không thảnh thơi sẽ kéo theo công việc không được thực hiện suôn sẻ. Cuộc đời của mỗi người nằm trong tay mình. Lúc nào bạn cũng có thể làm lại, bắt đầu ngay từ hôm nay.

Khi cảm thấy chán nản cuộc sống hiện tại, hãy tạm dừng tất cả mọi việc và tự nhủ: "Đừng lo, mọi chuyện chỉ là tạm thời!". Càng cố gắng "chèo chống", bạn chỉ càng mua lấy căng thẳng mà thôi.

Tạo không gian riêng cho tâm hồn

Những lúc mệt mỏi, bạn rất cần một không gian riêng. Đôi khi, bạn bị cuốn vào vòng xoáy công việc và cần có thời gian, không gian để thư giãn và nhìn lại những gì đã trải qua.

Hãy khoác ba lô lên vai đi du lịch đâu đó vài ngày hay tự mình cắm hoa, chăm sóc cây cảnh, nấu vài món ăn ngon bồi dưỡng cơ thể...

Những nỗi buồn phiền, buồn chán rồi sẽ bay đi thôi


Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
Thiết kế website bởi Wlike.vn

Phép màu có giá bao nhiêu?


Phép màu có giá bao nhiêu?


Cô bé con đi về phòng ngủ của mình, kéo ra từ chỗ giấu bí mật sau tủ quần áo một chiếc hộp thủy tinh, dốc hộp cho ra hết số tiền bên trong rồi cặm cụi đếm. Cô đếm đến 3 lần vẫn chỉ một số ấy, không thể sai đi được.






Cẩn thận đặt những đồng xu trở lại chiếc hộp, vặn nắp cẩn thận, cô bé ra khỏi nhà bằng lối cửa sau, đi qua 6 dãy nhà nữa để đến một hiệu thuốc lớn.

Cô bé kiên nhẫn chờ đợi người dược sĩ để mắt tới mình, nhưng lúc đó ông ấy đang rất bận. Cô bé lại xoay chân để tạo ra những tiếng cọ xát dưới sàn. Vẫn không ăn thua. Cô bé làm bộ súc họng, cố tạo ra những âm thanh rất đỗi bất lịch sự. Vẫn chẳng ai bận tâm về điều đó. Cuối cùng, cô bé lấy ra một xu trong hộp, gõ keng keng trên bàn kính của quầy thanh toán. Đã có hiệu quả.

“Vậy cháu muốn gì?” - người dược sĩ cao giọng, đúng kiểu đang bị làm phiền. “Ta đang nói chuyện với anh trai mới từ Chicago về, rất lâu rồi ta chưa gặp anh ấy đấy” - dược sĩ tiếp lời mà chẳng cần nhận được câu trả lời của cô bé từ câu hỏi trước.

“Cháu xin được nói chuyện với ông về anh trai của cháu ạ”. Cô bé trả lời với giọng điệu “bị làm phiền” không kém. “Anh ấy ốm, ốm lắm… và cháu muốn mua cho anh ấy một phép màu”.

“Cháu nói sao cơ?” - dược sĩ hỏi.

“Anh cháu tên là Andrew và anh ấy bị cái gì rất xấu mọc lên trong đầu ấy. Bố cháu nói là chỉ có phép màu mới cứu được anh ấy lúc này thôi. Thế bao nhiêu tiền một phép màu ạ?”.

“Ở đây chúng ta không bán phép màu cô bé ạ. Ta xin lỗi không giúp gì được cho cháu cả” - dược sĩ trả lời, giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn.

“Xin hãy nghe cháu, cháu có tiền trả mà. Nếu chưa đủ, cháu sẽ lấy thêm. Cứ nói cho cháu biết một phép màu bán bao nhiêu tiền”.

Anh trai của dược sĩ là một người đàn ông ăn mặc rất sang trọng. Lúc này ông ấy khom người xuống hỏi cô bé: “Thế anh cháu cần loại phép màu nào?”.

“Cháu không biết”, cô bé trả lời với đôi mắt chực khóc. “Cháu chỉ biết anh ấy rất ốm và mẹ nói anh ấy cần được phẫu thuật. Nhưng bố không có đủ tiền, nên cháu muốn dùng tiền của cháu…”.

“Thế cháu có bao nhiêu?” - Người đàn ông đến từ Chicago hỏi.

“1 đô la và 11 xu ạ” - cô bé trả lời rành rọt. “Và đó là tất cả số tiền cháu có, nhưng cháu sẽ kiếm thêm nếu cần”.

“Ừm, thế là vừa duýt cháu ạ. 1 đô la 11 xu, đó chính xác là giá của một phép màu dành cho anh cháu đấy”.

Anh của dược sĩ một tay cầm tiền từ cô bé, tay kia nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô rồi nói: “Đưa ta đến chỗ cháu ở. Ta muốn xem anh của cháu thế nào và gặp bố mẹ cháu nữa. Để xem ta có loại phép màu cháu cần không”.

Người đàn ông ăn mặc sang trọng ấy chính là một tiến sĩ, bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Cuộc phẫu thuật cho anh trai cô bé hoàn toàn miễn phí. Không lâu sau Andrew đã khỏe mạnh hơn và có thể về nhà. Bố mẹ đều rất vui, không ngớt lời kể về chuỗi sự việc dẫn họ đến niềm hạnh phúc ngày hôm nay.

“Cuộc phẫu thuật đó qủa là một phép màu” - mẹ cô bé thì thầm. “Em tự hỏi không biết nó đáng giá bao nhiêu…”.

Cô bé chỉ cười khi nghe bố mẹ nói chuyện. Cô biết chính xác một phép màu đáng giá bao nhiêu. 1 đô la 11 xu… cộng thêm niềm tin của một đứa trẻ.


Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
Thiết kế website bởi Wlike.vn

Tô màu cuộc sống


Tô màu cuộc sống

Có hằng trăm nghìn cách làm cây bút màu tô điểm cho cuộc sống, và giúp bạn tìm thấy niềm hứng khởi mỗi ngày.







Có 1 cậu bé hằng ngày chăm chút cẩn thận cho mấy cây đỗ đen trồng trong cái vỏ hộp sữa chua như đang vun trồng hy vọng.

Bà nội tôi có thói quen nhặt nhạnh những thứ bỏ đi trong nhà để bán đồng nát. Từ giấy báo cũ, vỏ hộp bánh kẹo đến chai nhựa, vỏ lon...đều được bà thu gom, phân loại rồi buộc gọn thành từng bó để ở góc sân. Bà để dành số tiền bán đồng nát vào riêng 1 chiếc hộp rồi lâu lâu dùng số tiền đó mua 1 chậu cây cảnh đặt trên sân thượng. Không muốn bà phải mất công, nhiều lần bố mẹ tôi xin phép được mua biếu bà mấy chậu hoa thật đẹp, cũng có đáng bao nhiêu đâu nhưng bà không đồng ý. Bà vẫn giữ thói quen của mình vì quan trọng là bà tìm thấy niềm vui trong đó. Có lần bà nói vui với tôi rằng "Cún thấy bà có giống dũng sĩ bảo vệ môi trường không?" rồi cả hai bà cháu cùng cười.

Bố tôi là bác sĩ. Ông thường kể cho tôi nghe câu chuyện về những bệnh nhi phải nằm điều trị dài ngày ở bệnh viện. Có 1 cô bé ngày nào cũng gấp những ngôi sao và những con hạc giấy rồi thả chúng vào 1 chiếc lọ thủy tinh như thả vào đó cả những điều ước. Có 1 cậu bé hằng ngày chăm chút cẩn thận cho mấy cây đỗ đen trồng trong cái vỏ hộp sữa chua như đang vun trồng hy vọng. Chúng đều tin rằng làm như thế có thể khiến may mắn mỉm cười với bệnh tình của mình. Còn bố tôi bảo rằng có thể những việc làm ấy không đem đến điều kì diệu nhưng ít nhất cũng khiến chuỗi ngày phải đối mặt bệnh tật của lũ trẻ trở nên nhẹ nhàng và đỡ tẻ nhạt hơn.

Trong series phim hài nổi tiếng "Ngài Bean", tôi rất nhớ 1 tập phim có nội dung: "Vào dịp Giáng sinh, vì không có ai tặng thiệp cho mình nên nhân vật Bean đã tự mua thiệp, ghi lời chúc rồi đi ra ngoài thả chúng qua khe cửa vào nhà mình. Sau đó, anh ta bước vào nhà, tỏ ra rất ngạc nhiên và hạnh phúc khi nhìn thấy những tấm thiệp như thể có ai đó gửi tặng mình vậy". Khi xem phim, tôi không khỏi bật cười vì sự ngây ngô của Bean. Nhưng ngẫm lại, tôi thấy mấy ai có được sự lạc quan như thế.

Vậy là bằng cách này hay cách khác, những người tôi vừa kể trên đã khéo léo tô màu cho cuộc sống của mình.

Bên cạnh đó, tôi cũng biết không ít người luôn than vãn rằng họ ngập đầu trong công việc, không có thời gian cho bản thân. Hay thỉnh thoảng, tôi lại nhận được những tin nhắn từ mấy đứa bạn với nội dung đại loại như "Chán quá mày ơi! Chẳng biết làm gì bây giờ. Sao cuộc sống nhạt nhẽo thế này?". Dần dần, tôi nhận ra rằng vấn đề họ gặp phải là chưa biết cách tô màu cho bức tranh mang tên "Cuộc Sống". Bức tranh ấy hoặc chỉ phủ 1 màu đơn điệu hoặc còn quá nhiều mảng trống chưa được lấp đầy. Nhưng mọi việc có thực sự khó khăn đến thế?

Đã bao giờ bạn thử tô màu cho cuộc sống của mình bằng cách quan tâm đến người thân nhiều hơn như bất ngờ hôn chụt vào má mẹ 1 cái, tranh phần của mẹ pha cho bố tách cà phê buổi sáng, sắp xếp lại tủ quần áo luôn bị lộn tung của nhóc em... Cũng có thể là tự làm mới cuộc sống bằng cách thắt dây giày hoặc buộc tóc theo 1 kiểu khác mọi ngày, đổi hình nền và nhạc chuông điện thoại... Và còn cả yêu thương bản thân như uống đủ nước mỗi ngày, nhìn vào gương mỉm cười thật tươi mỗi sáng thức dậy, nghêu ngao hát 1 đoạn nhạc yêu thích...






Bạn thấy không? Có tới hằng trăm hàng nghìn cách đơn giản và lành mạnh sẵn sàng làm cây bút sáp màu tô điểm cho cuộc sống và giúp bạn tìm thấy niềm hứng khởi mỗi ngày. Chúng không làm tốn của bạn quá nhiều thời gian, công sức và tiền bạc nhưng hiệu quả mà chúng đem lại thì không nhỏ chút nào đâu nhé. Hãy tin rằng cuộc sống của bạn có phải 1 bức tranh sinh động đầy màu sắc hay không đều do chính đôi bàn tay của bạn tạo nên.

Ngay chính bản thân tôi khi đặt tay lên bàn phím gõ những dòng này và gửi tới tờ báo yêu thích - chiếc cầu nối giúp mọi người chia sẻ suy nghĩ thì tôi có cảm giác cũng đang tô 1 màu sắc mới vào bức tranh của mình vậy. Cảm giác ấy thật sảng khoái.

Còn bạn, bạn cũng muốn thử chứ?

Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
Thiết kế website bởi Wlike.vn